Wednesday, December 2, 2015

THƯ GỞI MẸ CHỒNG


Con cứ nghĩ mãi, rốt cuộc mẹ có ý nghĩa gì với con? Mẹ chẳng qua là mẹ của chồng con. Trước khi lấy anh ấy, mẹ chẳng có chút ý nghĩa nào đối với cuộc sống của con.
Cuộc sống của con là do bố mẹ đẻ của con cho con. Kiến thức, năng lực, sự giáo dục, cách đối nhân xử thế, ... của con ngày hôm nay đều là do con thừa hưởng từ bố mẹ con, chẳng có tí tẹo tèo teo nào cống hiến của mẹ. Thế nên con mới không tài nào hiểu nổi, rằng vì sao ngay sau khi kết hôn, bao nhiêu ngày tháng của suốt hai mươi năm con sống trong cuộc đời này tất tần tật lại phải trở về số không, rồi phải trở thành người của nhà mẹ, mà đúng hơn là người nhỏ nhất trong nhà mẹ. Nói nhỏ nhất là vì địa vị của con trong nhà còn bé nhỏ hơn cả đứa con trai hai tuổi của con.
Nói thật là con cảm thấy rất bất công. Bố mẹ con nuôi dạy con hơn hai mươi năm ròng rã, còn mẹ thì nhặt nhạnh lấy thành quả kết tinh của 20 năm ấy, nói trắng ra là mẹ không làm mà hưởng, ngồi mát ăn bát vàng. Thế nên những việc con làm cho mẹ, mẹ nên cảm ơn bố mẹ con và công sức con bỏ ra. Nếu mẹ không thấy cảm kích thì cũng đành vậy nhưng mẹ cũng đừng nên cố ý tạo ra ý nghĩa này nọ đối với con, đừng nên lấy kính hiển vi ra mà xăm xoi những việc con làm, khác nào bới lông tìm vết, nhặt xương trong trứng gà, rõ ràng là vừa được ăn vừa được nói. Ban ngày con có công việc của riêng con, kinh tế trước nay vẫn độc lập, nên con chẳng hề phải dựa dẫm vào con trai mẹ, và cũng chưa một ngày nào phải sống nhờ vào đồng lương của con trai mẹ. Khả năng kiếm tiền của con ngày hôm nay là nhờ công giáo dục của bố mẹ con và công sức con không ngày nào ngừng nỗ lực học tập mà thành. Cho nên con không thể chịu đựng nổi cái ý nghĩ là đồng tiền con kiếm ra nghiễm nhiên phải cống hiến cho nhà mẹ và sau đó tiêu đồng tiền của chính mình lại cứ phải nhìn xem sắc mặt của mẹ thế nào, làm gì có chuyện đấy?

Con không hề nợ nần gì mẹ, cũng chẳng cần mẹ phải nuôi, càng chưa xin mẹ một xu một chinh nào. Con có thể tôn trọng ý kiến của mẹ nhưng không thể để mẹ quyết định được. Cho nên bây giờ con phải chính thức nói trắng ra để mẹ hay: tiền điện là con trả, nên trong những ngày hè nóng bức ngột ngạt con bật điều hoà đi ngủ, mẹ không được có ý kiến. Hôm sau con còn phải đi làm nữa mẹ ạ, chất lượng giấc ngủ rất quan trọng đối với con. Còn nữa, "Phật có thiếp vàng, người có quần áo", con cần mua mấy bộ quần áo hay mấy đôi giầy thì đấy là việc của con, xin mẹ nhớ cho, tiền đó là do con kiếm được, con tiêu thế nào thì con cũng tự có chuẩn mực của con, nếu mẹ muốn quản lý thì xin đi mà quản lý tiền nong của con trai mẹ. Con kiếm tiền bằng công sức và khả năng của mình, nên quả thực không hề muốn phải đi thăm dò sắc mặt của mẹ thế nào. Lại nữa, mẹ đừng nên một mực cho rằng con trai mẹ giỏi giang ghê gớm lắm, nếu mà con không đi làm thì thử hỏi chuyến đi Trung Quốc du lịch hai tuần năm ngoái của mẹ là tiền ở đâu ra.

       



Con càng nghĩ càng thấy thực ra mẹ chả có bất kỳ ý nghĩa nào đối với con cả, nếu mà có một ý nghĩa nào đó về hình thức thì mẹ chẳng qua chỉ là mẹ của chồng con thôi. Tất cả công sức tình cảm của mẹ đều dồn cho anh ấy, người báo đáp công lao mẹ là anh ấy. Tương tự như vậy, người mà con cần báo đáp cũng chỉ có bố mẹ con thôi. Nếu hôm nay bố mẹ con cũng soi mói con trai mẹ như vậy thì mẹ có cảm thấy dễ chịu không? Và con trai mẹ sẽ đáp ứng được mấy phần yêu cầu của bố mẹ con đây?
Cho nên về sau này, nếu mẹ muốn ăn hoa quả thì sai con trai mẹ đi gọt cho mẹ ăn, vì đây là việc anh ấy đáng phải làm, quần áo thì cũng sai anh ấy giặt, đằng nào thì mẹ cũng đã giặt quần áo cho anh ấy hơn hai mươi năm kia mà (còn con thì đến một đôi tất cũng chưa bao giờ phải phiền mẹ cả). Nếu mẹ muốn đi khám bệnh thì bảo con trai mẹ xin nghỉ mà đưa đi, con không muốn năm nào cũng bị cơ quan cắt tiền thưởng không nghỉ phép năm. Trong khi hễ con bị cảm cúm thì mẹ bóng gió mát mẻ rằng con sức khoẻ kém. Bởi vậy, khi mẹ bị ốm, con chẳng có cách nào để động lòng trắc ẩn. Nói tóm lại, anh ấy hiếu thảo với mẹ là đúng, còn con, con phải đem cái hiếu thảo của con báo đáp cho người đã sinh thành ra con. Nếu mẹ muốn con làm việc gì thì mẹ làm ơn bớt bới móc đi một tí và thầm cảm ơn con, vì rằng con đâu có thiếu nợ mẹ, làm giúp mẹ là làm giúp một người trên danh nghĩa là mẹ đẻ của chồng con, tất cả chỉ có vậy thôi. Nếu anh ấy không phải là chồng con, mẹ tưởng mẹ sẽ có vinh hạnh ấy sao? Hơn nữa mẹ cũng nên chịu khó xem thời sự vào, bây giờ là thời đại trả tiền thuê người làm việc nhà rồi, mẹ đã không trả lương cho con thì mỗi lúc con làm giúp mẹ, mẹ nên mỉm cười mới đúng chứ!



Cuối cùng, con viết thư này chắc chắn mẹ sẽ cho con là phường nghịch tử vô luân, nhưng giữa người với người là phải tôn trọng nhau, và con đối xử với mẹ cũng trên nguyên tắc cơ bản như vậy. Nếu mẹ không thể tôn trọng những cảm nhận của con thì coi như con cũng xin nhường mẹ một chút vì mẹ dù sao cũng là người đi trước, nhưng con vẫn cứ phải nói cho hết nhẽ. Chắc mẹ sẽ bảo "Làm dâu nhà người phải hiểu đạo lý", nhưng về phía con cũng vẫn phản đối , con không phải do mẹ nuôi dạy, càng không nợ nần gì mẹ, và con cũng đã phát huy tối đa khả năng nhẫn nhục và tôn trọng của mình. Còn những điều cần học hỏi thêm là ở phía mẹ. Tôn trọng người khác là tôn trọng chính mình, mẹ ạ!
cdn

LẤY VỢ TRẺ



Vợ ông Thuận sau cơn bạo bệnh đã mất cách nay hơn 10 năm. Các con trai và gái của ông bà đều lớn cả và có gia đình nên ông ở chỉ có một mình. Từ ngày vợ mất, ông đã ngoài 65 nhưng vẫn còn tráng kiện và khoẻ mạnh.


Cái tin ông về VN mấy lần, khá tốn kém để cưới vợ qua Mỹ làm chấn động cả một thị trấn nhỏ,  hơi có tin lành dữ gì là ai cũng biết. Dĩ nhiên đâu có ai có thiện cảm với một ông lão 75 tuổi về VN cưới 1 cô gái trẻ đẹp mới ngoài 20 chỉ đáng tuổi con cháu chắt. Đúng là trâu già thích gặm cỏ non!

Ra phi trường đón cô gái trẻ ấy chỉ có một mình ông. Tất cả con cháu, họ hàng không có một người nào. Thái độ đó ông thừa hiểu là họ phản đối!
Giấy tờ hợp lệ, hôn thú hẳn hoi, ông đưa cô về nhà.

Đêm đầu tiên cô gái cơm nước xong, tắm rửa sạch sẽ, ngồi coi tivi, cô chưa biết tiếng Anh nên ông mở mấy băng Paris By Night, Asia... cho cô coi. Khuya, ông chỉ tay vào một căn phòng và nói:
- Đó là phòng riêng của Hằng, tất cả đồ đạc có đầy đủ, Hằng cứ tự nhiên.
Nói xong, ông đứng lên đi vào phòng của ông.

Cô gái hơi ngạc nhiên nhưng chỉ nghĩ là bên Mỹ vợ chồng ngủ riêng mỗi người một phòng, khi nào cần làm "chuyện ấy" thì mới... mò sang! Hix!
Nhưng cả tháng sau cô chờ hoài mà vẫn không nghe tiếng ông gõ cửa hay có thái độ nào khác!

Sau khi hoàn tất mọi thủ tục bổ sung để làm giấy tờ như thẻ SS (Social Security), thẻ ID, permanent resident card (thẻ xanh thường trú nhân)... Ông nói nhẹ nhàng nhưng nghiêm trang với cô:
- Từ mai tôi sẽ chở Hằng đi học ESL, sau một thời gian, sẽ đăng ký học tiếp ở college, Hằng phải cố mà học, tôi không sống mãi mà bảo bọc cho cô được đâu.

Ở cái xứ sở này, đâu ai để ý ai, đâu ai biết, đó là vợ chồng hay cha con, chỉ thấy ngày ngày ông chở cô đi và đón cô về, ân cần thăm hỏi động viên học hành.
Cô chỉ biết vâng dạ.

Những đêm xa nhà, xa quê hương một mình nơi đất khách quê người, người ta mới hiểu thế nào là cô đơn cực kỳ, là cần hơi ấm người đồng hương, là thèm một tiếng nói dù là tiếng nói của một ông già. Nhiều lần cô lưỡng lự, muốn qua gõ cửa phòng vào nói chuyện với ông nhưng rồi lại thôi.

Một năm thấm thoát trôi qua. Cô còn trẻ lại khá thông minh nên tiến bộ trông thấy, cô apply vào trường college và vượt qua các test để vào ngành y tá.
Ngày cô đi thi quốc tịch cũng là ngày ông mừng ra mặt khi cô báo tin đã pass (đậu).
Rồi ông đốc thúc cô nhanh chóng bảo lãnh cha mẹ qua Mỹ! Cô còn đi học nên tất cả mọi chi phí ông đều đài thọ.

Ba năm sau cô và ông ra đón cha mẹ cô và đứa em nhỏ dưới 21 tuổi. Từ xa, bố vợ của ông tách khỏi gia đình, chạy lại ôm chầm lấy ông, mắt đã nhoè lệ và kêu lên sung sướng:
- Ông Thầy!

Thì ra ông Thuận nguyên là sĩ quan tiểu đoàn trưởng, thuộc trung đoàn 50, sư đoàn 25 bộ binh VNCH. Còn "ông bố vợ", bố của Hằng nguyên là một trung sĩ,  thuộc cấp của ông.

Hai thầy trò ôm nhau mừng mừng tủi tủi.
Chỉ đến khi ông và Hằng ra toà ly dị các con ông mới vỡ lẽ. Họ biết là họ đã sai lầm.

Ngày xưa sau 1975, lúc ông phải đi tù cải tạo, người lính thuộc cấp ấy đã phải đạp xích lô nuôi gia đình bữa no bữa đói mà vẫn chia sẻ giúp đỡ gia đình ông dù chỉ là những đồng tiền khiêm tốn. Những lần vợ ông đi thăm nuôi gần như là toàn bộ đồ dùng người thuộc cấp mua cho ông.
*****

Ông bùi ngùi nói với tôi:
- Chú Hòa biết không, những ngày trong trại cải tạo, là những ngày đói triền miên, đói vô tận, đói mờ mắt, đói run chân thì 1 cân đường, 1 kg chà bông, 1 bịch đậu phọng, vài viên thuốc qúy... hơn vàng nhưng những thứ đấy vẫn không qúy bằng cái tình nghiã mà người lính dành cho mình. Chính cái tình nghiã ấy cho tôi niềm tin và hy vọng.
Khi qua Mỹ, tôi được tin gia đình chú ấy kiệt quệ, đau bệnh liên miên, tiếp tế vài ba trăm cũng chỉ nuôi được mấy tuần, nên tôi đành phải bàn... làm rể "giả" của chú ấy. (Ông hóm hỉnh khi nói câu này)
*****

Tôi hiểu câu chuyện, thì ra ông về VN "giả" cưới cô Hằng là để đền ơn người thuộc cấp đã cưu mang giúp đỡ ông và gia đình sau 1975.
Nhưng tôi vẫn còn thắc mắc:
- Thế sao cô Hằng không biết chú là cấp chỉ huy của ba cô ấy?
Ông mỉm cười:
- Đám cưới giả mà, phải giữ bí mật chứ, chỉ có 2 người biết là tôi và người lính ấy.

Tôi nhắp ngụm bia, bỗng nảy ra ý tưởng, tôi nói:
-Chuyện của chú cháu đưa lên... facebook được chứ?
- Tôi chỉ làm một việc rất bình thường. Sống có tình có nghiã là vui lắm rồi, cần gì ầm ĩ...

Hằng và các con ông đang ngồi ăn uống vui vẻ, Hằng đứng dậy đi về phiá tôi và nói:
- Anh Hòa, anh cứ đưa lên facebook cho em, coi như là lời cảm tạ người Bố thứ 2 của em vậy !

Tôi thấy mắt Hằng long lanh !


ĐNH

THƠ CHUA

CA DAO



Anh đi em nắm cổ tay,
Anh về em nắm chỗ này chỗ kia.
Anh đi nhà vắng lặng câm,
Anh về giường chiếu reo ầm cả lên.
Anh đi khao khát không tên,
Anh về vẫn khát, bắt đền... kệ anh.
Anh đi đêm chẳng trôi nhanh,
Anh về lại muốn ngày thành là đêm.
Anh đi ăn uống kiêng khem,
Anh về no vẫn thòm thèm (không ngoa).
Anh đi bắt buộc nằm không,
Anh về nếu bắt nằm không... không nằm.

ĐỪNG TƯỞNG
Đừng tưởng cứ núi là cao 
Cứ sông là chảy cứ ao là tù 
Đừng tưởng cứ dưới là ngu 
Cứ cao là sáng cứ tu là hiền.

Đừng tưởng cứ đẹp là tiên 
Cứ nhiều là được cứ tiền là xong 
Đừng tưởng không nói là câm 
Không nghe là điếc không trông là mù.

Đừng tưởng cứ trọc là sư
Cứ vâng là chịu cứ ừ là ngoan 
Đừng tưởng có của đã sang 
Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây 

Đừng tưởng cứ uống là say 
Cứ chân là bước cứ tay là sờ 
Đừng tưởng cứ đợi là chờ 
Cứ âm là nhạc cứ thơ là vần.

Đừng tưởng cứ mới là tân 
Cứ hứa là chắc, cứ ân là tình 
Đừng tưởng cứ thấp là khinh 
Cứ chùa là tĩnh, cứ đình là to .

Đừng tưởng già hết hồ đồ 
Cứ trẻ là chẳng âu lo buồn phiền 
Đừng tưởng cứ quyết là nên 
Cứ mạnh là thắng cứ mềm là thua.

Dưa vàng đừng tưởng đã chua 
Sấm dền đừng tưởng sắp mưa ngập trời 
Khi vui đừng tưởng chỉ cười 
Lúc buồn đừng tưởng chỉ ngồi khóc than .....! 
Đừng tưởng cứ nghèo là hèn 
Cứ sang là trọng, cứ tiền là xong 
Đừng tưởng quan chức là rồng 
Lãnh đạo là giỏi, dân không biết gì .

Đời người lúc thịnh lúc suy 
Lúc khỏe , lúc yếu , lúc đi lúc dừng 
Bên nhau chua ngọt đã từng 
Gừng cay muối mặn xin đừng quên nhau .

Ở đời nhân nghĩa làm đầu 
Thủy chung sau trước, tình sâu nghĩa bền 
Ai ơi nhớ lấy đừng quên .........

HỌP MẶT STOCKTON

THƯ MỜI
HỌP MẶT THÂN HỮU
TẠI NHÀ ANH CHỊ VINH PHI Ở STOCKTON
Để hâm nóng tình thân hữu của hàng ngũ áo đen nhân dịp năm hết tết đến, anh chị Vinh-Phi thân mời quý anh chị XDNT và Linh-Sơn Lĩnh tham dự bữa cơm thân mật:

Vào TRƯA ngày 19 tháng 12 năm 2015,
Tại: 3618 Popolo Cir, Stockton, Ca, 95212.

Mọi chi tiết xin liên lạc:
Vinh-Phi: (209) 981-4634, hoặc
Ruân Lê:  (408) 996-2910.

Ghi chú:
·        Quý anh chị nào có nhã ý tham dự, xin vui lòng cho Café XDNT (408) 990-5802 biết để sắp xếp xe cộ.
·        Chị Vinh nhắn rằng, nếu anh chị nào xỉn có thể ở lại qua đêm; nếu nhà không đủ chỗ, có thể sang nhà anh Nguyễn Văn Châu “tị nạn”.  

Xin thông báo và kính mời,
San Jose ngày 19 tháng 11 năm 2015
Café XDNT 

Thursday, November 26, 2015

"RANH" NGÔN


  • Kẻ thù lớn nhất của con là vợ con.
  • Ngu dốt lớn nhất của đời con là không hiểu được nó.
  • Thất bại lớn nhất của đời con là không bỏ được nó....
  • Bi ai lớn nhất của đời con là phải sống với nó.
  • Sai lầm lớn nhất của đời con là quyết định lấy nó.
  • Tội lỗi lớn nhất của đời con là nghe lời nó.
  • Ðáng thương lớn nhất của đời con là bị nó sai khiến.
  • Ðáng khâm phục lớn nhất của đời con là con vẫn chịu được nó.
  • Khờ dại nhất của đời con là con giao tất cả tiền bạc cho nó giữ.
  • Khiếm khuyết lớn nhất của đời con là con không lấy được hai vợ... 

·        Tình yêu là mù quáng và hôn nhân là cặp kính làm sáng mắt ra.
·        Lầm bầm vài tiếng trong nhà thờ, rồi sau đó thấy mình có vợ; một năm sau lầm bầm gì đó trong giấc mơ, và thấy mình bị li dị.
·        Nắm tay một phụ nữ trước hôn nhân thì đó là tình yêu; nắm tay sau hôn nhân là tự vệ.
·        Mới cưới vợ mà trông vui vẻ, ta hiểu vì sao. Nhưng đã lập gia đình 10 năm vẫn vui vẻ, ta khó mà hiểu… vì sao.
·        Hắn nói sẽ vào địa ngục để cưới được nàng, nhưng bây giờ hắn muốn ra lại hổng được,


·        Muốn nhớ ngày sinh nhật của vợ thì hãy thử quên nó một lần. 
·        Vợ xưa “nâng khăn, sửa túi”; vợ nay “ngửi khăn, lục túi”.
·        “Một nụ cười bằng 10 thang thuốc bổ”; nhưng nếu cười với một ả nào tước mặt vợ mình thì bằng 100 thang thuốc… độc!
·        Người cho ta tiền là bố, người cho ra mượn tiền là bạn, người muốn lấy tiền của ta là…vợ.
·        Nhậu nhiều thì vợ buồn, nhậu ít thì bạn bè buồn, không nhậu thì… mình buồn.
·        Hạnh phúc là nghệ thuật sống chung zới zợ mà vẫn zui như khi còn độc thân.



·        Dùng lửa để thử vàng, dùng vàng thử đàn bà, dùng đàn bà thử đàn ông, và dùng đàn ông để thử... lửa.
·        Ðược tăng lương cũng giống như uống ly rượu, nó làm mình “hưng phấn” chỉ vài phút trước khi gặp vợ.
·        Lương tâm là cái buộc phải kể với vợ tất cả mọi chuyện, trước khi có người “méc” zới bả!
·        Phụ nữ luôn tha thứ; nhưng họ không bao giờ quên những gì đã tha thứ.
·        Đàn ông có vợ cũng như đứa trẻ, 1 năm đầu hắn được dậy bò và nói; 1 sau hắn được ra lệnh phải ngồi yên và câm miệng lại.   


·        Ba giai đọan của đời người: -1: Tin ông già Noel, -2: Không tin ông già Noel và -3: Làm ông già Noel!
·        Ðàn ông tốt có ở khắp mọi nơi trên thế giới, trừ dưới mái nhà của vợ mình.
·        Tất cả đàn ông đều có lúc lầm lỗi, nhưng người đã có vợ bao giờ cũng nhận ra sai lầm của mình nhanh hơn.
·        Nói tiếng Anh như gió, gặp từ khó, ló ra tiếng… Ziệc!
Không phải người đàn bà nào cũng đẹp, và không phải người đẹp nào cũng là đàn bà.
·        Không có  phụ nữ xấu, chỉ có  phụ nữ không biết mình rất xấu.


·        Con đường tới vinh quang không có dấu chân của kẻ lười biếng; vì kẻ lười biếng thì đâu có chịu đi bộ mà có dấu chân!
·        Thượng đế tạo ra trái đất rồi ngài nghỉ ngơi một lúc; sau đó, ngài tạo ra đàn ông, rồi ngài lại nghỉ ngơi. Cuối cùng, sau khi tạo ra đàn bà thì cả ngài và đàn ông đều chẳng ai còn được nghỉ ngơi.
·        Cái gì không mua được bằng tiền thì mua được bằng... đô la. 
Ngưòi nào mắng ta sai, khi ta KHÔNG ĐÚNG là thầy ta;  người nào chửi ta sai khi ta ĐÚNG… là vợ ta!!

·        Chết vì yêu: người vĩ đại. Yêu mà chết: thằng ngu dại.
·        Thà hun em một lần rồi ăn tát; còn hơn cả đời nhìn thằng khác hun em!
·        Để có một bữa ăn ngon, hãy xem thật nhiều chương trình dạy nấu ăn trên tivi, tham khảo nhiều sách dạy nấu ăn, và sau đó cùng cả nhà đi ăn tiệm.
·        Ga-lăng (gallant) là cử chỉ đẹp của người đàn ông trước những phụ nữ không phải là vợ mình. 
·        Tại gia tòng phụ,  xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử,  tử tử tòng ....tân phu.



·        Chồng em áo rách em thương. Chồng người áo gấm em thương hơn nhiều.
·        Học không chơi - đánh rơi tuổi trẻ; chơi không học - zừa phẻ, zừa zui!.
·        Chết cho người phụ nữ mình yêu vẫn dễ hơn là phải sống chung với họ.
·        Một người phụ nữ toàn diện: sáng diện, trưa diện, chiều diện, tối diện, đi ngủ cũng…diện.
·        Khôn ba năm dại nửa giờ ...  Biết dzậy zại sớm .... khỏi chờ 3 năm.
   



PHÁT MINH MỚI

1. Đĩa kép đựng các loại hạt dẻ. Tầng trên đựng các hạt nguyên và tầng dưới dựng vỏ hạt. Rất tiện cho các món ăn nhẹ và món khai vị mà không phải bày ra nhiều chén đĩa.

tien nghi khong suy tu12

2. Đây là một cây bút với một máy scan (quét) dữ kiện vào máy tính.

tien nghi khong suy tu11

3. Loại dao này là dành cho những người thích nấu ăn. Giá khoảng $599 gồm 3 con dao lớn nhỏ xếp vào nhau.

tien nghi khong suy tu10

4. Ly rượu “sippy” này có dung lượng tăng gấp đôi trong 2 ngăn chứa, rượu luân lưu trong ly và được chụp bởi một nắp ngăn tràn rượu.

tien nghi khong suy tu9

5. Miếng màng co dãn này dùng để gói thức ăn thay vì phải căng bọc bằng plastic mỏng.

tien nghi khong suy tu8

6. Dao tỏa nhiệt để cắt bơ hay làm tan bơ lên bánh mì sandwich nướng hoặc trong các loại thực phẩm khác.

tien nghi khong suy tu7

7. Chảo có 4 khung để chiên và đúc.


tien nghi khong suy tu1

8. Lều dùng năng lượng mặt trời, tiện cho việc sử dụng các máy điện tử. Giá $1,000. R

tien nghi khong suy tu6

9. Loại clip lớn này rất tiện cho việc móc tất cả các túi hàng vào một mối hoặc treo túi xách.


tien nghi khong suy tu5


10. Viết tô màu trong suốt dễ nhìn xuyên qua chữ muốn highlight.

tien nghi khong suy tu4

11. Ổ cắm điện xoay được những góc độ khác nhau.

tien nghi khong suy tu3

12. Tách cà phê 2 tầng không bị nhỏ giọt xuống bàn.


tien nghi khong suy tu2


13. Bàn chải có miếng lót để kéo những sợi tóc rụng bị vướng vào răng.


tien nghi khong suy tu


14. Thùng rác nhỏ kẹp dưới quầy bếp.


tien nghi khong suy tu13

15. Ly đựng kem có khóa để giữ trong tủ lạnh chung ở công tư sở.

tien nghi khong suy tu20

16. Kẹp giữ sách mở để đọc sách.

tien nghi khong suy tu19


17. Ổ cắm điện có thể kéo dài ra ngoài .


tien nghi khong suy tu18


18. Dùng ứng dụng Lockitron để khóa smartphone.


tien nghi khong suy tu17


19. Những chai nước này được chế thêm một ngăn bí mật có thể chứa đựng chìa khóa, thẻ tín dụng, hoặc những vật quý giá khác.


tien nghi khong suy tu16

20. Bồn cầu tỏa sáng trong tối.

tien nghi khong suy tu15

21. Pin sạc có ổ cắm USB.

tien nghi khong suy tu14

22. Băng đeo cổ tay có từ tính có thể hút giữ các loại đinh.


tien nghi khong suy tu21

THUA XA VC


Sau hai ngày bị giới trẻ Việt Nam chửi mắng xúc phạm trên facebook, thủ lĩnh Hồi giáo Abu Bakr vô cùng giận dữ, hắn bèn đặc phái một chiến binh IS gan dạ nhất trong đội cảm tử bay sang Việt Nam hòng đánh bom trả thù những kẻ dám lăng mạ mình. 
Sau một tháng mất liên lạc, cuối cùng thủ lĩnh Abu Bakr cũng nhận được email của tên chiến binh nọ từ Việt Nam gửi cho hắn với nội dung sau:
"Thưa thủ lĩnh tối cao, lời đầu tiên em muốn nói là chúng ta đã sai lầm khi chọn Việt Nam làm "thí điểm" cho chiến binh IS hành động; vì em vừa trải qua những ngày tháng kinh hoàng tại đây. Để em kể cho thủ lĩnh nghe: Khi em mới đến phi trường Tân Sơn Nhất, thì hình như bọn "hải quan" đã "phát hiện" ra ý đồ đen tối của ta. Bởi lúc nhận hành lý em thấy va-li túi xách bị lục tung lên, tuy chỉ mất vài lọ nước hoa cùng mấy thứ lặt vặt, nhưng em nghĩ rằng chúng ta đã nằm trong tầm theo dõi của họ rồi.
Và lúc ngồi trên taxi về khách sạn, xe đi trên một con đường lớn có chiếc cầu mang tên
Nguyễn Văn Trỗi, em hỏi người ấy là ai thì bác taxi đáp:
- Anh Trỗi chỉ là thợ điện thôi, nhưng dám liều chết chui xuống gầm cầu đặt thuốc nổ để giết tên Bộ trưởng quốc phòng Mỹ đấy!
Thưa thủ lĩnh, em nghe ông ta nói thế thì tim bắt đầu đập nhanh. Xe chạy đến con đường mang tên Võ Thị Sáu, em hỏi cô Sáu là ai thì bác tài taxi trả lời:
- Chị Võ Thị Sáu hồi xưa mới 14 tuổi mà ôm nguyên một rổ lựu đạn vô chợ Đất Đỏ chọi mấy thằng Pháp chết như rạ luôn đó!
Thủ lĩnh ạ, lúc này mồ hôi nách của em bắt đầu ứa ra dầm dề, mắt thì nổi đom đóm. Lúc xe đi ngang qua một công viên rộng lớn, em thấy có nhiều cặp trai gái ngồi trên ghế đá ôm nhau kề mỏ nút lưỡi chùn chụt nghe bắt thèm. Lấy làm lạ em hỏi đây là công viên gì thì ông taxi ôn tồn đáp:
- Đây là công viên mang tên anh hùng Lê Văn Tám, ông này mới 13 tuổi mà gan cùng mình, ổng dám tẩm xăng vô người rồi tự châm lửa thiêu rụi cả kho xăng Thị Nghè luôn đó!
Thủ lĩnh ơi, lúc này đầu óc em đã mất kiểm soát hoàn toàn; em sợ đến tê tái cõi lòng, nhưng bác taxi không dừng ở đấy mà tiếp tục kể về những anh hùng Việt Nam trẻ tuổi như Ngô Mây ôm bom lao vào giặc, Tô Vĩnh Diện lấy thân chèn pháo, Trừ Văn Thố dùng hạ bộ lấp vô lỗ châu mai..v.v..  Em xin thề có thánh Ala chứng giám rằng lúc ấy nhìn bộ dạng em thê thảm lắm, chứ không giống chàng chiến binh kiêu hùng cầm khẩu AK47 tung hoành ở thành Bát-Đa hôm nào đâu. Hic hic.
Về đến khách sạn em giống như người mất hồn, nằm bẹp dí đến khuya mới bò dậy đi ra ngoài kiếm gì ăn, lúc đi ngang một nhóm thiếu niên ngồi nhậu bên đường tuổi chừng 14, 15 tóc nhuộm vàng hoe mồm phì phèo thuốc lá, em tò mò đưa mắt nhìn họ thì một cậu trẻ nhất đứng dậy chỉ mặt em chửi:
- ĐM cái thằng Tây râu nhiều kia, nhình cái dì mà nhình mại? Tao đâm chếch mẹ mài bai dờ !
Tự dưng bị thằng nhóc tuổi đáng con mình đòi giết, em hoảng sợ quên cả cơn đói, vội đi thụt lùi về khách sạn trùm chăn kín mít. 



Đến sáng, theo kế hoạch đã định, em bắt liên lạc với mấy người bán thuốc nổ để mua về khách sạn chế bom. Em được họ dắt đến một vùng quê yên tĩnh, ở đây có hai người nông dân chất phác hiền lành, chân mang dép tổ ong, cổ quấn khăn rằn, họ bảo em đứng đợi một chốc, sau đó họ vô bếp khiêng ra một quả bom to như quả địa cầu trên đền thờ thánh Ala ở quê ta vậy. Tiếp theo hai người dùng cưa cắt đôi quả bom ấy ra để lấy thuốc nổ. Em không biết từ đâu mà người trẻ, già, lớn, bé kéo đến đông nghẹt, kẻ đứng người ngồi xem họ cưa bom. Thu hết chút can đảm còn lại, em giả bộ hỏi hai người nông dân ấy có sợ bọn khủng bố IS không thì họ trả lời:

- Địt mẹ, dân tộc Việt Lam từng chiến thắng hai thằng đế quốc to nhất quả đất, nên giờ chúng tao đéo sợ thằng lào cả. Chỉ sợ chiều nay không có gạo nấu thôi, nên phải liều mình cưa bom lấy thuốc nổ bán, chú Tây mày không thấy phỏng?
Và họ bắt đầu cưa bom, tiếng sắt thép va nhau ken két nghe đến rợn người, nổi da gà dựng tóc gáy. Không chịu đựng được nữa em bịt tai thét to: "Á Á Á Á Á Á Á ....!!!". 

Sau đó ba chân bốn cẳng bỏ của chạy lấy người. Em băng rừng chạy một mạch về khách sạn nằm liệt gường đến hôm nay mới khoẻ để email cho thủ lĩnh được.
Thưa thủ lĩnh tối cao, Thượng Đế từng dạy các chiến binh IS rằng "Khinh địch là hửi địt", thủ lĩnh thấy đó: Nước Việt Nam từ con đường, góc phố đến hàng cây, công viên, đều mang tên những vị anh hùng cảm tử. Từ những tên trẻ trâu đầu nhuộm vàng đến những anh nông dân chất phác, nam phụ lão ấu, đều mang bóng dáng của một chiến binh sẵn sàng tử vì đạo, tất cả đều xem cái chết nhẹ tựa lông hồng. So với họ chúng ta chỉ là hạt cát trong sa mạc. Thủ lĩnh ơi vui lòng mua dùm vé máy bay để em hồi hương sớm, em xin tự cắt đầu tạ tội trước thánh Ala vĩ đại.
Chiến binh thần thánh của thủ lĩnh,
مُشاع الإبداعي: النسبة-الترخيص
Mô Ha Mét E Hột Lăn