Saturday, March 17, 2018

TIẾNG HÁT HỌC TRÒ (Phạm Đức Hiền)



Tôi đi trong mơ, tìm bóng dáng yêu kiều,
Mùa Thu lá rơi bên thềm thật nhiều…

Trong lúc lang thang trên những con đường Montreal trong chiều Thu ngập lá maple, biểu tượng của Canada, tôi bỗng ngân nga “dư âm câu ca tuổi niên thiếu nào thấy, tìm đâu tiếng hát thơ ngây...”.

Đó là “tiếng hát học trò” của “cố nhân”, người mà tôi nghe nói đang “chôn vùi” cuộc đời còn lại của mình ở thành phố buồn này.

Ước mong “gặp lại người xưa” một phần là do sự hối thúc của... con tim, nhưng phần lớn là để “giải mã” một “huyền thoại” đang được thêu dệt về mỹ nhân từng làm “xiêu vẹo” cây si nổi tiếng ở Phú Yên.  

Tôi, một trong những người ở tuổi học trò của thập niên 1960, từng sang Đông Tác để khắc 2 mẫu tự “H&M” lên cây si này, nhưng hồi đó, mình “quá nhỏ”, chỉ khắc được ở dưới thấp của gốc cây; nên dĩ nhiên, chẳng bao lâu, bị nhạt nhòa vì:
Yêu em, khắc chữ thấp tè,
Ngừ ta khắc đậm nó đè lên trên.

Mối tình đơn phương đó vẫn còn gặm nhấm trái tim; nên, sau khi đến Montréal, tôi liền năn nỉ anh chị Nhạc- Hương làm sao cho tôi được tao ngộ “cố nhân” cho thỏa lòng mong ước. 

Thế là trưa Thứ Năm, 19 tháng 10, 2017, trong lúc cùng anh chị Nhạc-Hương ngồi chờ ở tại quán “Kim Hour Restaurant” trên đường Boulevard Saint-Michel, Montréal, tôi bỗng thấy cánh cửa mở ra, rồi một khuôn mặt quen thuộc cùng với gió thu lướt vào; tôi buột miệng “Minh Hồng Châu!”

Đúng vậy, cố nhân Nguyễn Thị Minh, nicknamed “Minh Hồng Châu” (gọi tắt là “Minh Châu”) bằng xương bằng thịt hiện ra trong hình dáng “góa phụ áo đen” mang theo những lá thu buồn cuối tháng 10 ở Québec. 
Tôi mở máy hình định chụp, nhưng cô nàng không chịu, lấy tay ngăn lại, như sợ chàng phóng viên paparazzi tôi hé mở một cánh cửa đã khép kín từ lâu.     

Nhưng cuối cùng, cánh cửa cũng đã được mở rộng, và nhờ sự “động viên” của Mai Hương, đôi bạn xưa “H&M” được ngồi bên nhau, sau nửa thế kỷ xa cách.  

Qua flash của máy hình, chúng ta đưọc thấy “Minh Hồng Châu” vẫn là “minh tinh” tươi mát thuở nào, một “Minh Châu” của Tuy Hòa ngày xưa, chứ không “cằn cỗi” như hình ảnh nhạt nhòa mà tôi được mô tả từ một vài người ở San Jose, nói đã có dịp gặp nàng ở đâu đó bên trời tây.
Chúng tôi ôn lại chuyện xưa, chuyện có những chàng đến tiệm Hồng Châu, giả bô xem radio để mua, nhưng thực ra là để ngắm cô nàng có khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương, với đôi cánh tay có những sợi lông măng gợi cảm.  (Lời của Phạm T. ở San Jose).


Tôi hỏi Minh là hồi đi học có “dấm đài”, như ngừ ta đồn hay không; thì Minh Châu mỉm cười: “Có!” (Nói thêm “ai mà chả zậy!) Nhạc-Hương ngồi nghe đôi bạn ôn lại chuyện xưa mà vui lây, trông cứ như là một cuộc hẹn hò ở tuổi học trò. 

Sau đó Nhạc-Hương mời đôi bạn đến tư gia của hai người bên bờ sông Rivière des Prairies trong một khung cảnh mùa thu tuyệt đẹp.   Đứng từ lan can của tầng thứ 14, tôi có tưởng như mình viếng thăm cung quảng, rồi bỗng buột miệng nói “ở cao như thế này thì đúng là ‘gần trời’ xa đất’”.  “Tức cảnh, sinh tình”, tôi ngân nga:
Một vòng hoa mây lung linh trìu mến 
Đẹp như muôn tơ óng mềm 
Yêu đời tôi hát triền miên. 

Có lẽ là người đẹp, chứ không phải cảnh đẹp, đã làm “tôi hát triền miên”.


Dù chưa đụng đến tủ rượu của “Chú Cuội” mà hồn tôi đã ngây ngất; cung quảng của Nhạc-Hương không vướng một hạt bụi nào nhờ chú cuội quét dọn và lau chùi mỗi ngày; thế mà thỉnh thoảng vẫn bị Hằng Nga la rầy. 
Chú Cuội và Hằng Nga.

Sau khi ăn uống và chuyện trò, chúng tôi phải chia tay trong buổi chiều thu thật buồn; và vì vẫn còn quyến luyến, nên chúng tôi lại hẹn gặp nhau vào Thứ Ba tuần sau, cũng tại cung quảng này.

Để khỏi bị kẹt xe vào giờ cao điểm mà anh Nhạc nói phải mất 2 tiếng đồng hồ mới về đến nhà sau khi trả tôi về nơi tạm trú, nên chúng tôi hẹn gặp nhau vào lúc 10 giờ, để có thể tránh được “giờ cao điểm” (rush-hour).


Nhưng thật oái oăm, tôi đợi đến 12 giờ trưa mà vẫn không thấy ảnh đến đón; hỏi ra thì biết ảnh bi kẹt xe, vì toàn thành phố Montréal bị cúp điện.  Xe hết xăng phải gọi “bảo hiểm” cứu nạn. Đã thế, trong lúc vội vàng chàng lại vi phạm luật giao thông, nên cảnh sát tặng cho một cái giấy phạt.  

Trong lúc chúng tôi lòn lách qua dòng xe cộ, Mai Hương ở nhà chuẩn bị những món ăn để đón khách.  

Vừa nhâm nhi rượu nồng và những món ăn ngon, chúng tôi ngắm những tác phẩm nghệ thuật do Hằng Nga thiết kế trong nội thất:

Nhìn ra ngoài trời, tôi có cảm tưởng như mình là một Từ Thức lạc vào cảnh thiên thai:

Canada đã bắt đầu lạnh, nhưng lòng tôi cảm thấy ấm áp khi vào nhà và được truyền hơi ấm từ cố nhân, người mà tôi nghĩ sẽ chẳng bao giờ còn gặp lại. 
Cám ơn “Minh Châu”, cám ơn Nhạc-Hương, người đã tặng tôi một hộp chocolate Cheveliers d’Argouges để bây giờ được nếm sự ngọt ngào của “tình yêu”.

Trên phi cơ trở về Mỹ, nhìn qua cửa sổ xuống con sông Rivière des Prairies, tôi khe khẽ hát:
Rồi thời gian trôi xuân qua hè tới 
Mùa thu mây bay khắp trời 
Gieo niềm thương nhớ đầy vơi.
San Jose, chiều Thu
Phạm Đức Hiền  























Friday, March 16, 2018

TÌM ĐỘNG HOA VÀNG (Phạm Đức Hiền)

(Đưa em tìm động hoa vàng, Phạm/Duy/Quang)

Động Hoa Vàng

Dù không ai “đưa”, nhưng sáng Thứ Bảy vừa qua (10 tháng 3, 2018) có khoảng 20 “anh” đã rủ nhau “tìm động hoa vàng” tại số 3494 Senter Rd., San Jose, để nhâm nhi cà phê và rượu chát với món gà chiên bột và bánh mì côlettes, do đầu bếp Khánh-gàn khoản đãi.


Đầu bếp Khánh-gàn


Zô!


























Tuy nhiên, trong số những “chàng” Từ Thức lạc “thiên thai” này không phải là Phạm Thiên Thư, cũng không phải là Thiền Sư Tuệ Không, mà là những chàng “chai” còn “độc” thân, vui tánh...  

Từ Thức & Giáng Hương

Có lẽ cái động thiên thai của Từ Thức buồn lắm, vì sau khi ở đó ít lâu thì chàng nhớ... nhà, đòi….zìa (chắc sợ nấu cơm và giặt quần áo cho mẹ con Giáng Hương); còn cái động hoa vàng có tên là "Café XDNT" này thì chẳng ai muốn về: trước kia chỉ nhâm nhi 1 hoặc 2 tiếng đồng hồ là cùng; nhưng bây giờ, nhiều khi "khách hàng" ngồi lì từ 9 giờ sáng đến 2, 3 giờ chiều; và ngày càng có thêm người hiếu kỳ muốn được nhập… “động” mới chớt chứ!  (Tại đây cũng có bàn thờ đặt bài vị của những người từng lạc động rồi… “nhập quan”, như anh Nguyện Trọng Tài, chị Phạm Đức Vượng, anh Nguyễn Văn Trình và anh Dương Hà...

"Bài vị" của những người đã "nhập quan".


Quán này từng tiếp đón những nhân vật “nổi tiếng” như cố cán bộ Ngô Đình Ngân, người từng khoe rằng mình bà con rất gần với gia đình họ Ngô, qua đó T.T. Ngô Đình Diệm “thân” đến độ gọi cu cậu bằng… “thằng”!  
Phan Nhật Nam (ngồi giữa)
Nơi này còn tiếp đón nhà văn kiêm ký giả chiến trường Phan Nhật Nam (“Mùa Hè Đỏ Lửa”); lại còn có cả cựu Quận Trưởng An Lộc (anh hùng) Phạm Quang Mỹ, Bác Sĩ Phạm Đức Vượng, Hội Trưởng Nha Trang-Khánh Hòa Trần Chánh Tùy, và đặc biệt là có Linh Mục Vũ Quang Minh, nguyên Trung Tá Không Quân Hoa Kỳ, và hiện là Tuyên Uý Quân Đội Hoa Kỳ.  

Người hùng "An Lộc Phạm Quang Mỹ, cựu  huấn luyện viên Trường Võ Bị Đà Lạt (cravate đỏ)
Sau khi được “con chiên ngoan đạo” Ruân-rù "bồi" một ly rượu chát, đại ca Mỹ (năm nay 88 tuổi, người mới bị cảnh sát thu hồi driver’s license vì lái xe cao bồi tông vào hàng rào hàng xóm) thấy không khí tết quá zui zẻ, liền ngân câu “bạn ơi, quan hà xin cạn chén ly bôi”, rồi móc túi ra một tờ giấy, đọc lớn 4 câu thơ:


Giọng sang sảng của đại ca đã làm cho đám tiểu đệ cười ngất ngây.

Thấy lão đại ca nốc cạn chén,  Linh Mục Vũ Quang Minh nhớ lại cảnh Chúa Jesus hóa rượu tại tiệc cưới Cana cũng “bottom-up” rồi úp cái ly lên...đầu, cười thoải mái.

Linh Mục Vũ Quang Minh

Đấy, không khí động hoa vàng ở Café XDNT là vậy; đa số những người đến đây đều từ “thất thập cổ lai hy”, nhưng ai cũng như được tái sinh, nên không còn phân biệt mục sư, linh mục hay thượng tọa…

Một cảnh lãng mạn trong "động hoa vàng"
Những người ở đây đều có những giấc mộng khác nhau; riêng anh Phạm Quang Mỹ, sau khi bị cảnh sát lấy bằng lái xe thì ảnh chỉ ước ao được lái máy ủi đất.   Để làm gì quý vị biết không?

-Không cho lái xe thì ta lái...máy ủi!
Đơn thuần là ảnh muốn trúng số, và việc đầu tiên là mua hai căn nhà hàng xóm 2 bên, rồi mang xe bulldozer ủi sập làm paring lots cho "thượng khách"; vì mỗi lần kiếm chỗ đậu xe khá vất vả, nhất là trời mưa gió lạnh lẽo vào mùa đông, phải đi bộ khá xa.  

Cầu xin chúa, phật, allah...cho anh được trúng số để anh hoàn thành giấc mơ cuối đời mình. Amen!

Xin bấm vào link dưới để xem thêm hình:




San Jose Mộng Đầu..."Sưng”,

Phạm Đức Hiền


Friday, March 9, 2018

HỘI NGỘ XDNT XUÂN MẬU TUẤT 2018






Mấy ngày qua, Hội Cựu Cán Bộ XDNT Bắc California và Café XDNT khá bận rộn; trước tiên là tham dự những buổi tiệc mừng Tết Mậu Tuất của các hội đoàn ở địa phương, đó là chưa kể việc tham dự đám cưới, đám giỗ, viếng thăm những niên trưởng và đồng đội không được khỏe…
Cuối tuần vừa rồi, anh chị cán bộ áo đen vùng "Thung Lũng Hoa Vàng" có 3 sự kiện mừng xuân:

I. CAFÉ XDNT SÁNG THỨ BẢY:




Sáng Thứ Bảy, 3 tháng 3, 2018, có khoảng 20 anh chị XDNT và thân hữu đã đến Café XDNT tại 3494 Senter Rd., San Jose, để nhâm nhi cà phê và vớt vát những hương vị cuối cùng của ngày tết.

Lẽ ra sáng hôm đó Café XDNT tính đóng cửa để lo cho “Tiền Hội Ngộ” vào buổi chiều, và “Hội Ngộ” vào trưa hôm sau; nhưng có 2 vị khách đặc biệt, và theo yêu cầu của Lê Đình Ruân (“rù”), Café đã mở cửa đế chào đón anh chị Vũ Viết Cung, “đôi uyên ương” lần đầu tiên viếng thăm Café XDNT.   


Để tận mắt thấy sinh hoạt của anh em cán bộ Bắc California, anh chị Cung đã phải đón xe đò Hoàng từ Nam Cali vào chiều Thứ Sáu, và tưởng đâu sẽ chỉ mất khoảng 6 tiếng đồng hồ là tà tà tới nơi; ai dè, dọc dường xe bị trở ngại, nên mãi đến 12 giờ đêm, chàng và nàng mới tới “bớn”; làm, không những, hai người mệt nhoài, mà cả Ruân-rù nhà ta đợi xe cũng muốn... khùng luôn.  

Tuy nhiên, mọi việc cũng suôn sẻ, chỉ có điều là sáng Thứ Bảy chỉ có một mình anh Cung được Ruân “rù” chở đến Café, còn bà xã phải ngủ bù cho đêm hôm trước, mãi khoảng 2 tiếng đồng hồ sau mới được chị Ruân chở đến “quán” nhâm nhi cà phê và thưởng thức những món ăn ngon miệng nóng hổi, trong đó có món đặc sản cá trứng do Ruân-rù đi “câu” ở chợ về để đãi khách.


Ngỏ lời với khoảng 20 “thực khách” tại Café XDNT, anh Cung, cựu Hội Trưởng Linh-Sơn-Lĩnh, nói rằng, từ lâu anh nghe tiếng Café XDNT, và háo hức muốn được “đưa em tìm động hoa vàng”; vì thế, anh phải đáp xe đò từ chiều Thứ Sáu để có thể tham dự Café vào sáng Thứ Bảy.  Anh nói khi thấy anh em cán bộ ở San Jose có “chỗ chúng ta” rất là lý tưởng và thân mật, anh ước ao Nam Cali cũng sẽ có một “quán” tương tự để bạn già hưởng những ngày bonus cuối cùng của cuộc đời.

Cũng tại buổi tiếp đón khách quý này, ngoài rượu đỏ, Café XDNT cũng đã khui 2 chai cognac đãi khách, trong đó có một chai Martell do “Cán Nhí” Diệu Bảo tặng quà tết cho Café XDNT.  Cám ơn “Vicky” thật nhiều.

Dù đồ ăn và thức uống khá nhiều, nhưng thực khách phải để dành bụng cho “tiền hội ngộ” vào buổi chiều.

II. TIỀN HỘI NGỘ CHIỀU THỨ BẢY



Mặc thời tiết lạnh lẽo, nhưng có khoảng 40 người đã “đội mưa mà đi” đến tư gia của anh chị Phạm Đức Hiền để tham dự đêm “trước” hội ngộ.


Người đầu tiên “xông đất” là anh chị Lê Văn Tuyến, cặp “tình nhân” lái xe trong 9 tiếng đồng hồ từ San Diego lên San Jose.  Nhờ bên cạnh có một cái “máy lái xe” hiệu “Phạm Thị Toại” nên Tuyến nhà ta mới không bị lạc đường, dù đôi khi cái “GPS” này cũng chỉ đường...tầm bậy.    



Tội nghiệp cho Khánh-gàn và Nghĩa-địa.  Dù trời mưa gió tầm tã, hai chàng “ngự lâm pháo thủ” vẫn phải khệ nệ mang bàn ghế đến tăng cường cho gia chủ; đó là chưa kể bát đĩa, đồ ăn, thức uống, trong đó có một nồi “phá lấu” và một nồi cà-ri gà do Linh, thứ nữ của anh Khánh, nấu.  Khánh còn bê theo một cái lò gas to tổ bố để hâm ấm lòng khách thập phương, trong đó có Hội Trưởng Linh Sơn Lĩnh Vũ Hữu Hiếu từ Santa Ana.




Ban đầu chỉ có 2 cái bàn, nhưng “quần hùng” tiếp tục tụ hội, nên phải tăng cường thêm 2 cái bàn nữa ở “phòng thể dục” mới đủ chỗ chất đồ ăn và thức uống cho “thượng khách” trong đó có nhiều người lần đầu tiên đến nhà Hiền-khô, và cũng là lần đầu tiên họ được diện kiến phu nhân “Diễm Hoa” của chàng, khiến chàng phải dẫn nàng đi chào bàn, nhưng hổng được chiếc phong bì nào.  

III. HỘI NGỘ TRƯA CHỦ NHẬT
Vào trưa Chủ Nhật (4 tháng 3, 2018), khoảng 80 người đã đến tham dự Hội Ngộ Tết Mậu Tuất của Hội Cựu Cán Bộ XDNT Bắc được tổ chức lần đầu tiên tại Trung Tâm Việt-Mỹ, với phòng hội khá khang trang và chỗ đậu xe rộng rãi.  

Vì đêm hôm trước mưa gió dầm dề, tưởng đâu chỉ có khoảng vài chục người tham dự; không ngờ, buổi sáng trời nắng ấm, nên tất cả bàn ghế trong hội trường cũng được mọi người ngồi kín, và khách đặc biệt đến sớm nhất là anh chị Trần Chánh Tùy, Hội Trưởng Nha Trang-Khánh Hòa.  

Sau lễ niệm hương do niên trưởng Phạm Quang Mỹ, hội trưởng Linh Sơn Lĩnh và hội trưởng Trần Chánh Tùy khấn nguyện tổ quốc và tiền nhân, buổi họp mặt hằng năm của Hội Cựu CB/XDNT bắc Cali đã được khai mạc bằng lễ chào cờ và mặc niệm.





Trong phần giới thiệu quan khách, anh Phạm Đức Hiền  cho biết có: Thượng Tọa Thích Minh Thông, Phương Trượng Tịnh Xá Thông Trí San Jose; Anh chị Niên trưởng Lê Xuân Mai, cựu Chỉ Huy Trưởng Trung Tâm Huấn Luyện Cán Bộ Quốc Gia Vũng Tàu; Niên trưởng Phạm Quang Mỹ, cựu Quân Trưởng An Lộc; Anh Vũ Hữu Hiếu, Hội Trưởng Hội Linh Sơn Lĩnh; Anh Trần Chánh Tùy, Hội Trưởng Hội Nha Trang-Khánh Hòa; BS.  Phạm Đức Vượng, Trung Tâm Trưởng Tập Thể Chiến Sĩ VNCH Vùng Tây Bắc Hoa Kỳ …đặc biệt có sự tham dự của cô Nguyễn Thu An, từ Oregon đáp máy bay xuống San Jose để "chiêm ngưỡng" những anh em XDNT Bắc Cali.





Anh Khánh cũng đã giới thiệu đại diện của các Tỉnh Đoàn XDNT từ Quảng Trị đến Cà Mau, đặc biệt có các chị quả phụ CB/XDNT như chị Trần Bảo Hòa, Dương Hà, Nguyễn Trọng Tài, Nguyễn Văn Trình…



Chương trình văn nghệ được bắt đầu bằng những bản cộng đồng ca XDNT do 2 văn công Dương Văn Loan và Nguyễn Văn Phúc điều hợp.   Những bài hát quen thuộc của hàng ngũ áo đen như "Nông Thôn Quật Khởi, Khoác Áo Mầu Đen"... đã gây một không khí sôi nổi, nhắc nhớ những bản hùng ca đấu tranh từng làm nức lòng dân chúng Việt Nam trên con đường dựng nước và giữ nước.



Trong khi dùng cơm trưa do anh Trần Kim Vinh cung cấp trong hộp, quý quan khách, cán bộ và thân hữu đã được thưởng thức một chương trình văn nghệ “tự phát” qua những giọng ca truyền cảm của ca sĩ địa phương.  










Qua tiếng đàn của nhạc sĩ Bảo Tố (mandoline), Francois Lê (bass) và Quang (keyboards), hội chúng đã thưởng thức giọng ca của Thu Tâm, Bích Ngọc, Quỳnh Mai, Đặng Thái, Kim Thoa, Kim Thanh, Hồng Hạnh, Thành Đô...đặc biệt là giọng ca của BS Phạm Đức Vượng, được những người đẹp tặng hoa tới tấp.   




Theo truyền thống, Hội XDNT Bắc Cali đã tặng quà cho các niên trưởng và cô nhi quả phụ



Nhân dịp này, anh Vượng đã tặng Niên Trưởng Lê Xuân Mai cuốn đặc san “XÂY DỰNG NÔNG THÔN” năm Mậu Tuất 2006. Anh Mai, mặc dù tuổi cao sức yếu, vẫn cố gắng đến tham dự cuộc họp mặt hàng năm của anh chị em áo đen. Cám ơn chị Mai đã đi theo anh trong mọi cuộc hội ngộ của CB/XDNT Bắc California.








Xen kẽ với tân nhạc là những bản cổ nhạc do nhạc sĩ Linh Châu cùng với Kim Nguyên, Sáu Kiệt đệm đàn cho những ca sĩ trẻ tuổi như Linh Châu, Diệu Bảo, Hữu Tâm, Khôi Nguyên, Hồng Hạnh, Hồng Ánh…, là những người vẫn giữ được những nét truyền thống của quê nhà qua những bản “tân cổ giao duyên” gợi lại những hình ảnh thân thương ngày nào.  Đặc biệt Diệu Bảo, ái nữ của cố Tỉnh Đoàn Trưởng Trần Bảo Hòa, và cũng là người được cựu Đại Tá Nguyễn Tài Lâm, nguyên Chỉ Huy Trưởng Trung Tâm Huấn Luyện CB/QG Vũng Tàu, kết nạp vào hàng ngũ cán bộ áo đen thế hệ thứ nhì, đã đơn ca bản “Em Vẫn Mơ Một Ngày Về”, nói lên ước nguyện được trở về quê hương không còn giặc thù.


Hấp dẫn nhất là mục rút thăm xổ số với khá nhiều phần thưởng, mà giải độc đắc gồm một chiếc TV 32 inches đã được trao cho người may mắn là anh chị Trần Chánh Tùy, “the early birds” của buổi “tiệc” đầu năm….

Mời quý anh chị bấm vào “HỘI NGỘ XDNT 2018” hoặc  link https://photos.app.goo.gl/tzHQstmie6c3imLt1 để xem hình ảnh 3 buổi sinh hoạt đặc biệt của Hội Cựu CB/XDNT Bắc Cali.  

San Jose Mar 9, 2018
Phạm Đức Hiền